Kagamine Twins Fan Club
Kagamine Twins Fan Club

Hãy đến và cùng đóng góp cho forum nhé
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

|

[Fanfic] KHẮC GHI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Oct 23, 2013 10:38 pm
avatar
KagaminaTion

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
8%/1000%

Tài năng:17%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 8
» $$Vocaloid$$ : 18
» Music : 0
» Join date : 22/10/2013
» Age : 17
» Đến từ : Đế quốc Kagamine
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Fanfic] KHẮC GHI


KHẮC GHI
Thể loại: truyện ngắn

Năm đầu tiên họ tới, họ chỉ là hai đứa bé nhỏ dắt tay nhau chạy trên sườn cát.

Để nước bắn tung tóe vào quần áo, dẫu biết rằng người lớn sẽ la, chúng vẫn cứ chạy. Vừa chạy vừa cười.

- Len! Nhìn này!

Cô bé gái chợt dừng lại, cúi xuống dùng tay bới cát. Cậu bé tên Len cũng quay người lại, tò mò tới gần.

- Chuyện gì thế Rin?

- Anh xem này, chúng có đẹp không chứ?

Rin ngẩn lên, tay đưa ra một chiếc vỏ ốc, màu bạc, không hề sứt mẻ. Nó khẽ ánh lên những tia sáng không màu dưới nắng. Đôi mắt cô sáng rỡ lên như vừa tìm thấy kho báu.

- Oaaaa, đẹp quá. – Cậu ngồi xuống bên cạnh cô, trầm trồ - Rin tinh mắt ghê ha?

- Tất nhiên rồi! – Cô bé bật cười tự hào, tay vẫn mân mê chiếc vỏ ốc nhỏ.

Đứa con của đại dương.

Nghe nói nó có thể mang lại những điều kì diệu…

- Nè, anh có ý này. Tại sao không khắc tên chúng ta lên? Như thế, thứ tuyệt vời này xem như là của chúng ta rồi.

- Nhưng… không phải chỉ cần mang nó về… là nó là của mình rồi sao?

- Em ngốc quá đi!

Len đứng bật dậy, bước vài bước ra xa, để lại Rin đang bối rối nhìn theo.

- Nếu khắc lên lên nó, dẫu sau này có làm mất, hay ai đó nhặt được, thì nó vẫn sẽ mãi mãi là của chúng ta! Tài sản của Kagamine! Dù ở đâu dưới bầu trời này thì cũng thế ~!

Cậu xoay người lại với đôi tay giang rộng, như để thể hiện cho việc “dù nó có ở đâu dưới bầu trời này”.

- Ừ ha! – Cô gật đầu lia lịa – Vậy khắc tên chúng ta lên đi!

Cậu mỉm cười lấy ra con dao gấp bé xíu trong túi, xong ngồi xuống, lấy chiếc vỏ ốc từ tay Rin và bắt đầu khắc.

Như để lưu lại những kỉ niệm của chúng ta.

Để những con chữ không bao giờ bị bất cứ thứ gì xóa mờ.
“Rin Kagamine + Len Kagamine”




Nhưng còn những vết nứt của thời gian thì sao?

Nó… có thể xóa được chứ?
___oOo___


Lần thứ hai họ tới, là khoảng hai tuần sau ngày mẹ họ mất trong một cơn bạo bệnh.

Cha bảo mẹ chơi vơi quá nhiều giữa sự sống và cái chết rồi, đã tới lúc mẹ phải đi.

Một câu trả lời quá ngắn gọn, quá đơn giản.

Nhưng cũng thật khó hiểu.

Buông xuôi… dễ dàng vậy sao?

- Mẹ cũng đã từng rất thích biển…

Người con trai tóc vàng khẽ cười, hướng mắt về chân trời đang chuyển sang màu cam nhạt sắc.

Đỏ, và đẹp. Đẹp đến tang thương, đẹp tới đau lòng.

- Vậy nên hồi đó hè nào chúng ta cũng tới biển…

Cậu đưa tay xoa đầu cô em gái sinh đôi đang ngồi kế bên mình. Cô gục mặt vào đầu gối, hai vai run lên. Cậu không nói gì, chỉ yên lặng lắng nghe tiếng hát của biển.

Tiếng sóng vỗ thê lương.

- Từ nay chúng ta cũng phải giúp đỡ cha thôi, Rin nhỉ?

Cậu mỉm cười, cắn thật chặt môi tới bật máu để ngăn nước mắt tràn ra. Rin vẫn không ngẩn lên, tiếp tục khóc.

Nhặt một mảnh vỏ sò phớt màu nắng ngọt, cậu dùng một mẩu thủy tinh rơi ra từ chiếc chai vỡ nào gần đấy, viết vội lên một vài chữ.

- Đừng lo, anh vẫn sẽ mãi mãi bên cạnh em.

Cậu đặt mảnh vỏ vào lòng ban tay em gái, rồi đứng lên, đi về phía chiếc xe hơi của cha mình đang đậu trên con đường gần bãi cát.

Rin đưa mảnh vỏ sò lên gần mặt, nhìn nó bằng đôi mắt nhòe đi vì nước.
“Vĩnh viễn”


Len khắc đúng hai chữ, một cách vội vàng khiến chúng trở nên méo mó. Rin đọc đi đọc lại mảnh vỏ sò, rồi lại khóc.

Cô sợ lắm…

Sợ không còn ai bên cạnh mình nữa…

Vĩnh viễn… là bao lâu?

- Rin! Đi về nào!!

Hoàng hôn buông bóng chiều một ngày buồn và tối. Rin lấy tay quệt ngang mắt, rồi chạy về phía anh trai và cha mình.

Bỏ lại phía sau một chút gì đau và nặng trĩu.

Lắng nghe tiếng màn đêm dần tới…

“Vĩnh viễn”

Là bao lâu?
___oOo___


Lần thứ ba họ tới, là một bình minh dịu màu nắng.

- Len à ~~~~~~!! Anh có thích Miku-san không ~~~~~?

Cô bé nhỏ ngày nào giờ đây đã là một nữ sinh cấp hai với mái tóc vàng óng như tơ và đôi mắt xanh như màu trời. Cô nhảy trên cát, lâu lâu lại tránh qua một bên khi một cơn sóng liếm tới.

- À… ờ… anh…

Len đi từ từ bên cạnh, thoáng đỏ mặt. Không để anh trai mình yên, cô tiếp tục ngân nga.

- Ở trường ai mà chẳng biết ~ Cả Miku-san chắc cũng chết mê chết mệt anh rồi ~ Sướng nhá, hoa khôi của lớp em… à nhầm, của cả khối tám đấy ~~

Nhúng nhẹ chân vào làn nước lạnh ngắt, Rin khẽ kêu lên thích thú, không quan tâm tới vẻ mặt lúng túng thấy tội nghiệp của anh trai.

- Anh… Miku… A… Ơ… Ờ…

Nhìn Len không nói nên lời, Rin bật cười. Hai anh em cô là như thế đấy, mang tiếng sinh đôi mà chẳng giống nhau. Trái ngược với sự nông nổi, nghịch ngợm và năng động của Rin, Len có vẻ hiền lành, ít nói, đậm vẻ thư sinh. Nhưng có vẻ nhờ thế mà cặp sinh đôi Kagamine rất nổi tiếng trong ngôi trường họ đang học. Còn Miku là bạn cùng lớp, cũng là bạn thân của Rin. Cô được xem là cô gái xinh nhất trong khối tám với mái tóc dài màu lục lam và nụ cười dịu dàng, thêm cả việc luôn luôn quan tâm tới mọi người.

- Thôi được rồi được rồi. May mắn là đối tượng của anh là Miku-san đấy. Bạn ấy vừa dễ thương lại còn học giỏi. Chứ không còn lâu nhé, em không nhường anh cho bất cứ ai đâu!

Rin vừa nói vừa chạy xuống biển, hất nước lên Len.

- Oái! Rin này!

Cậu cũng phì cười, bước từng bước ngắn theo cô.

- Dù anh có thích ai đi chăng nữa, thì người anh yêu nhất vẫn là em gái của anh.

- Đồ NÃO SUY DINH DƯỠNG ~!!!

Cô kêu lên, tạt nước liên tục vào người phía trước. Nhanh chóng, Len ướt nhẹp từ trên xuống dưới.

- Em đùa ác quá đi…

- Anh không cần yêu em nhất ~

Không cho phép anh trai nói hết câu, cô đi lại gần, khoác cổ Len kéo về phía bờ.

- Chỉ cần anh hạnh phúc thôi ~

Không biết cô có thấy hay không. Nhưng dù có thấy chắc cô cũng chẳng quan tâm, rằng cậu đang khẽ cười. Buồn.

- Anh biết rồi…

Đẩy nhẹ tay em gái ra, cậu lại nhặt lên một vỏ sinh-vật-biển khác, dùng dao khắc lên.

- Trời ạ, thành thói quen luôn rồi đấy!

Cô chống tay vào hông, nghiêng đầu cằn nhằn, nhưng vẫn đứng đợi cho tới khi cậu viết xong.

- Nè, Rin giữ đi.

Cậu đứng dậy, thảy cho cô chiếc vỏ sò mới.

Chiếc vỏ sò thứ ba.

Cô tươi cười nhìn nó. Những con chữ kì này được khắc cẩn thận, chữ nào chữ nấy thẳng thớm, đủ tiêu chuẩn văn hay chữ đẹp của các thầy cô.
”Anh yêu em”


- Coi như cái đó là khẳng định đi ha, rồi anh có thể vui vẻ đẩy Rin xuống vị trí thứ hai.

Len vui vẻ đùa, tiếp tục đi lên phía trên. Nếu để cái bộ dạng đầy nước này thêm chút nữa, dám chắc cậu sẽ cảm lạnh mất…

- ANH HAI À ~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Từ phía sau, Rin nhảy lên ôm chầm lấy Len. Và đương nhiên, con người không phòng vệ ấy bị đẩy chúi ra phía trước, ngã trượt trên cát.

- Em xin lỗi, ahahahaha!!

Cô kéo cậu dậy, cười.

- Thôi về đi… anh phải tắm…

- Eh! Khoan! Anh định về nhà mới tắm sao??

- Chứ còn gì?

- Anh tắm ngay đi!!

- Hôm nay em cũng lo cho anh nữa à?

- Không! Vì đi với Người Cát nhục lắm!

- Ê này này…

Tiếng cười rộn cả khu dậy sóng. Như chứa cả tình yêu vào từng âm thanh bay khẽ lên.

Một tiếng thì thầm khẽ cất, nhỏ và không đủ để nghe. Nhưng đủ để cảm nhận…

- Em cũng yêu anh hai nhất…
___oOo___


Lần thứ tư, chỉ có Rin.

Cô bước đi, từ từ. Nhấn gót chân mình cho in sâu vào cát, thành một con đường khẽ hằn.

Cô nhìn ra biển, vô hồn.

Đôi môi mấp máy gọi một cái tên không thể ra khỏi cuống họng.

Len…

Sóng vỗ lên gót chân cô, xóa đi những dấu chân, chỉ để lại một cảm giác buốt lạnh tới khó chịu.

Len…

Thật ngu ngốc…

Dù cô có gọi thế này, cậu cũng không thể tới đây được.

Vì giờ cậu đang nằm trong bệnh viện, với những thứ máy móc kim loại đáng sợ nối vào người.

Đạp thật mạnh cho nước tóe lên. Ngu ngốc, ngu ngốc, quá ngu ngốc! Cô gào lên trong tâm trí, nước mắt cứ chực rơi mà không làm sao khóc được.

Nếu anh không chạy ra để cứu Miku, có lẽ anh đã không bị như thế.

Nếu anh chạy ra kịp, chiếc xe hỏng thắng đó sẽ không đâm phải anh.

Nếu hôm đó cô không ở lại muộn để làm nốt mấy cái bài tập ngớ ngẩn, cô đã có thể chặn Len lại.

Nếu gã tài xế đó không lái xe qua con đường này thì sẽ không gây ra tai nạn.

Ư…

Phải đổ lỗi cho ai bây giờ…?

Luồn tay vào tóc và bịt chặt hai tai lại, cô bật cười.

Khô khốc.

Giờ đây cậu không biết sống chết ra sao. Tuy đã đưa đi cấp cứu, nhưng cậu vẫn ở trong tình trạng nguy kịch.



Giờ cậu không còn ở đây nữa…

Cô cô độc trước mặt biển xanh. Xanh tới ngút ngàn tầm mắt…

Cầu nguyện, cầu nguyện…

Chạy xuống biển lục tìm một vỏ ốc, cô khắc vội lên nó bằng mặt dây chuyền của mình.
“Tới ngày mai!!!!!!!!!”


Làm ơn đi, hãy cho Len sống tới ‘ngày mai’!

Đừng bắt anh ra đi vào ‘hôm nay’!

Một điều ước ích kỉ, tương tự như sự mong muốn trường sinh.

Hôm đó, trên bờ biển, một cái bóng liêu xiêu, đứng.

Khóc trong câm lặng.
___oOo___


Lần thứ năm, cô cũng chỉ đi một mình.

À không, cậu cũng hiện diện ở đó, theo một cách khác.

Ôm chặt chiếc hũ đựng hài cốt trong tay, cô ngồi bệt xuống cát. Đôi mắt xanh nhìn chằm chằm xuống chân mình.

Không đau buồn, không tức giận, không vui mừng.

Chỉ trống rỗng và vô thần.

Một chút gì để yêu thương… còn chăng…?

Cuộc sống của Len được kéo dài thêm vài ngày nữa. Bánh xe cán ngang qua người, việc cậu chưa chết ngay đã là một kì tích…

Kì tích?

Kì tích làm gì khi cuối cùng cũng phải ra đi?

Cô đã khóc rất nhiều. Miku cũng vậy. Miku liên tục xin lỗi cô, xin lỗi vì đã không chú ý để Len ra đi như thế này. Nhưng Rin chỉ lắc đầu.

Vì cô biết Miku cũng yêu Len, có lẽ nhiều như cô yêu anh trai mình vậy.

Cô ở bên cậu tới tận phút cuối cùng, khi chiếc máy bắt đầu kêu ‘piiiiii’ và chỉ hiện ra đường kẻ dài màu xanh. Cô vẫn nhớ mình dã kinh ngạc tới không thốt nên câu nào, chỉ biết chạy thật nhanh ra gọi bác sĩ.

Anh sẽ không bao giờ ngồi đây với cô nữa…

Ôm chặt hơn hũ tro, cô lấy từ túi ra bốn chiếc vỏ, trong đó một chiếc đã cũ gần như suýt vỡ.

Xếp chúng lại với nhau.

Khẽ mỉm cười.

Len giờ không còn nữa…

Nhưng anh vẫn sẽ yêu em chứ? Cho dù sau Miku-san cũng được? Anh vẫn còn có thể cười với em chứ? Cạnh bên bãi biển dịu sắc sóng này?

Nhặt một chiếc vỏ sò, lần này cô tiếp tục dùng mặt dây chuyền. Di di nó tạo nên một đường gạch, tuy mờ nhưng vẫn đủ nhìn thấy.
” – “


Xếp chúng lại với nhau…
”Rin Kagamine + Len Kagamine vĩnh viễn. Anh yêu em tới ngày mai – “


Những từ khắc trên những chiếc vỏ sò này sẽ không được tiếp tục, và cũng sẽ không bao giờ kết thúc.

Nó sẽ đợi tới khi một cậu con trai có mái tóc vàng và đôi mắt xanh dịu dàng bước đến, mà dùng con dao nhỏ khắc lên tạo thành câu chuyện.

Dù cho có ở bất cứ đâu dưới bầu trời này…

Đêm đen kéo tới, không ai chú ý, bóng một cô gái đi về xe, tay ôm hũ tro cốt. Cô bỏ lại phía sau một dàn năm chiếc vỏ sò có khắc chữ, mờ nhưng vẫn đọc được.


Và khẽ trên môi cô, nở nụ cười…




Đợi tới khi anh quay về...



Không thể
[end]

Tài Sản của KagaminaTion
Tài sản
Tài sản:
Medal:

Chữ ký của thành viên

Sun Apr 13, 2014 8:30 pm
avatar
Maneki Nguyễn

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
3%/1000%

Tài năng:15%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 3
» $$Vocaloid$$ : 3
» Music : 0
» Join date : 08/04/2014
» Age : 15
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic] KHẮC GHI


onion tụi nghiệp Rin

Tài Sản của Maneki Nguyễn
Chữ ký của thành viên



Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang